Tuesday, 29 October 2013

Hồi ký của một nhân viên kinh doanh FTEL

HỒI KÝ NGỌC TRỤC


Lúc bấy giờ đã gần trưa,vừa có một cơn mưa bóng mây ngang qua trên bầu trời Hà Nội.
 Trong một ngôi nhà hai tầng màu vàng,những hạt mưa còn đọng lại trên mái hiên,chốc chốc lại rơi tí tách xuống nền,nơi con chó đang đứng,tạo nên một cảnh tượng hết sức nên thơ.Trong nhà,chủ của nó đang ngồi ghế tiếp khách:

-Khi nào thì qua kéo mạng hả em..?Chị Quyên vừa hỏi vừa chăm chú nhìn tôi viết hợp đồng với vẻ mặt đầy đăm chiêu.
Tôi là Minh,đã vào FPT Telecom được hơn 1 năm nay,cái nghề chuyên phải tư vấn,trấn an sự lo lắng khách hàng đã khiến tôi già dặn hơn nên với những câu hỏi như thế này tôi không lấy làm lạ lẫm:.
-Dạ..bên em cam kết từ 1 đến 3 hôm sẽ triển khai..Tôi mỉm cười đáp lại..tay vẫn viết hợp đồng.
 -Uhm..nhớ triển khai sớm cho chị nhé..nhà chị đang rất cần mạng..
 Câu nói mà nếu có gặp một trăm khách hàng thì ai cũng đều nói vậy cả,và như một kẻ đã quen đòn,tôi nói:
 -Vâng,em sẽ cố gắng hỗ trợ,chị yên cứ tâm,có thể là ngày mai kĩ thuật đã qua kéo mạng cho gia đình mình rồi...chị xem lại hợp đồng có gì sai sót không rồi ký giúp em..Tôi vừa nói vừa đưa bản hợp đồng cho chị..
   Đặt bút ký vào hợp đồng,nhận đủ tiền thanh toán trả trước một năm..tôi vui vẻ dắt xe ra về.Đối với nhân viên kinh doanh FPT Telecom,ký được hợp đồng trả trước rất quý,nó mang lại cho nhân viên khoản hoa hồng cao hơn,tỉ lệ rời mạng gần như không có,và dĩ nhiên thuyết phục sẽ khó hơn..Đó là một cái lý do chính đáng để tôi có thể tự hào và hãnh diện với các đồng nghiệp xung quanh..
 Con đường Cổ Nhái ( Cổ Nhuế ) thân thương,nơi tôi đi không biết bao lần như muốn níu kéo tôi ở lại lâu hơn bằng những đợt tắc đường như cơm bữa,dù sao trong lòng đang vui nên tôi không bạn tâm lắm.Đường chật,người đông,chốc chốc lại có vài cô em ăn mặc mát mẻ,thân hình bốc lửa đi qua khiến tôi có đôi chút xao xuyến lòng. Đang mải tính toán sự cân đối giữa vòng 1 và vòng 2 của một em hót-gơn đi ngang qua,bỗng chuông điện thoại reo.."chẳng nhẽ bữa nay ăn nên làm ra"..tôi thầm nghĩ vậy rồi hí hửng rút điện thoại nghe.. hoá ra là đồng nghiệp..mặc dù hơi bực..nhưng nó là chỗ anh em thân thiết,cộng thêm vừa trúng quả ban nãy nên tôi vẫn vui lòng hét to vào điện thoại một cách rõng rạc:
 - Hello Kitty..có chuyện gì vậy Hơ- ni?
  - Mày đang ở chỗ chết tiệt nào thế? Nó nói còn to và khỏe khoắn hơn như để thể hiện một điều gì đó rất gấp gáp và nóng bỏng..
- He..anh vừa " la liếm" được hợp đồng ở đất Cổ Nhái,giờ đang trên đường về dinh,chuyện quái gì mà chú la lên như gà mái vừa đẻ thế? .Tôi bật lại
 Mọi khi tôi và Huyền vẫn hay nói với nhau như vậy,người ta bảo thân nhau lắm,cắn nhau đau..nhưng chính những điều đó khiến chúng tôi có cảm giác..chỉ có đàn ông mới mang lại hạnh phúc cho nhau..( tất nhiên hiểu theo nghĩa bóng..chúng tôi đều là 2 thằng đàn ông chuẩn men cả )
 -Về công ty nhanh lên mày..Ngọc Trục mở hạ tầng rồi..
  -What? Thiệt không,hay lại chém?
  -Chính xác 100% , nhanh lên mày..
  -Okie okie liền..
Cúp máy nhanh chóng,bỏ qua cơ hội ngắm những em gái xinh khác,tôi vít tay ga,phi nhanh qua đoạn kẹt xe.
 -Yaaaahooooooooooooo ..Ngọc Trục đã có hạ tầng....Yaaaaaaaaaahooooooooooo.....
  Tâm trạng thoải mái và sung sướng như một thằng lao tù lần đầu ra trại..khiến không ít người để ý...Nhưng mặc kệ..tôi không quan tâm đến điều đó..Giờ tôi đang mường tượng ra những hợp đồng khách hàng béo bở đến từ đất Ngọc Trục ( Đại Mỗ - Từ Liêm ) mang về,mường tượng ra những tháng ngày lầm lũi hai đứa chúng tôi tới đó làm thị trường...giờ đã đơm hoa,kết trái..cuối cùng thì ngày đó cũng đã đến..cảm xúc òa về..nó khiến tôi có phần hơi rơm rớm nước mắt..
Một tháng trước:
 Vào một ngày đẹp trời như bao ngày đẹp trời khác,tôi lang thang trên những con phố phường ngõ ngách tại Hà Nội,đi tìm những cột điện thông thoáng có vị trí thân thương để treo những tấm bạt quảng cáo với nội dung " Lắp mạng FPT - Liên hệ: 0975 550 XXX,..Trang bị Modem Wifi miễn phí." .Treo bạt,đó là cách quảng cáo phổ biến của nhân viên kinh doanh Internet,mặc dù hình thức này bị báo chí,người dân,chính quyền và các đối thủ lên án gay gắt vì ảnh hưởng đến mỹ quan đô thị,nhưng trước khi tìm ra những hình thức quảng cáo thay thế thì đó vẫn là sự lựa chọn hiệu quả,tuy nó khiến chúng tôi có "họ hàng"  với các anh sửa TV,gia sư,hút bể phốt,..vân vân..
Treo bạt,đó là cách quảng cáo phổ biến của nhân viên kinh doanh Internet. ( ảnh internet )

  Trên đường đi,những tiếng chim hót líu lo trong lùm cây,hùa theo những đàn bướm trắng dập dờn bay trong gió đã đưa tôi đến với vùng đất Đại Mỗ tươi đẹp như chính tên gọi của nó.Đến lúc nhận ra mình đi không theo kế hoạch thì đã muộn,dẫu sao đi đâu cũng được,miễn là có hạ tầng FPT tôi đều treo bạt quảng cáo hết.
 Bỗng dưng có một kí ức mong manh của ngày xưa,hình như cũng được ba tháng rồi hiện lên trong đầu tôi:
   -Lúc trước anh Quang có chia sẻ một cách bí mật với cả phòng rằng Ngọc Trục nằm trong dự án sẽ mở  hạ tầng mới..mình thử tạt qua xem sao..nhà có điều kiện,.lo gì tốn xăng.Nói rồi tôi bẻ lái thẳng tiến về "miền đất hứa".
   Thôn Ngọc Trục giống như một ốc đảo,nhìn tổng thế như một hình chữ nhật vuông vắn với các con đường trong làng cũng được các bậc tiền nhân tại đó uốn nắn theo đúng chữ " Nhật" của bên Tàu.Phía Đông giáp dòng sông Nhuệ trong xanh,hiền hòa và đầy thơ mộng,các hướng còn lại đều được bao bọc bởi cánh đồng trồng lúa,thi thoảng trồng ngô,nói chung bỏ không là chính.Để vào được Ngọc Trục đều phải đi qua ba con đường huyết mạch,một đường từ phía Bắc đi xuống,2 đường từ phía Tây đi vào.
 Một thực tế phũ phàng rằng,tất cả những khu vực giáp ranh Ngọc Trục đều có cáp  FPT..còn ngôi làng  nằm lọt thỏm ở giữa này lại bỏ rơi. Điều đó khiến những tín đồ game "bản địa" cảm thấy bị tổn thương ( mạng FPT chơi game FPT rất tốt ). Với lý do đó tôi nhận định rằng nếu hạ tầng mở ra..nó hẳn là một mỏ vàng,một cơ hội cho những ai nhanh chân đến trước.
 .Ngoài cổng làng không thấy có dấu hiệu khác lạ,tôi nhẹ nhàng vê tay ga thăm thú thêm những địa điểm bên trong.Và rồi,mọi thứ đã bắt đầu hiện ra trước sự vui mừng đến khó tả của tôi:
 - Oh My God..Tôi thốt lên..Một tủ cáp FPT đặt ngay tại vị trí trung tâm của làng,kinh nghiệm làm việc lâu năm cho tôi  biết nó đã hoàn thành.
-Ha ha...hạ tầng đã có rồi......hạ tầng đã có rồi....ha ha ha.......
 Tôi òa lên sung sướng như những kẻ vớ được tiền,mặc cho những ánh mắt khó hiểu của bao người nhìn vào..Sự vui mừng đến khó tả đã thôi thúc tôi phi xe khắp ngôi làng kiểm tra cho chắc chắn.Đúng là cáp đã phủ khắp,các hộp cáp đã lắp đặt hoàn thiện nên tôi nghĩ hạ tầng sẽ sớm mở ngay thôi,chỉ khoảng một tuần nữa là "vào vụ".
Quay lại chỗ cũ,lúc này đã là 5 giờ chiều,đếm trong ba-lô còn khoảng 50 chiếc bạt..giờ tôi có sự lựa chọn..hoặc là để dành mang về nhà và hôm sau quay lại hoặc là treo ngay bây giờ. Và tôi đã có một sự lựa chọn mà đến giờ nghĩ lại đó  vẫn là sự sáng suốt trong cuộc đời ..Treo bạt ngay lúc đó..Như con hổ đói đến bàn tiệc sớm,tôi lao vào từng cột điện để treo quảng cáo một cách chuyên nghiệp,giờ đối với tôi treo bạt là tất cả.
Bỗng một cô gái làng đi qua và hỏi.:
- Đang là gì vậy anh.?
- Xin lỗi,anh chỉ là thằng treo bạt..
Nói rồi tôi vút xe đi trong làn gió,để lại trong em một sự tức giận vì dám treo ngay trước cổng nhà em.
Lý tưởng trong tôi lúc này là phủ bạt khắp mảnh đất Ngọc Trục,giờ tôi lại nghĩ mình giống như những nhà truyền giáo,mang lại sự văn minh cho xứ sở còn mông muội,tất nhiên đó chỉ là tôi nghĩ..Tiếc rằng với số bạt mang theo không thể nào phủ hết được ngôi làng nhỏ bé này,tôi đành  ngậm ngùi  ra về và tự nhủ ngày mai sẽ bổ sung thêm những chỗ còn thiếu,hơn nữa cũng đã 7h tối rồi còn gì.
 Sáng hôm sau,lúc bấy giờ là 8h 30,tại công ty
Thằng bạn tôi đương ngồi ngáp ngáp và buồn rầu như những thằng phải làm thêm ca 2,chốc chốc lại đưa tay ngoáy tai,ngoáy mũi,dụi mắt  một cách ngon lành,một cảnh tượng hóa ra lại hợp thời trang,rất giống một thằng mới ngủ dậy.Những ngày đầu mới vào làm FPT,nhìn thấy vẻ mặt dâm dâm của nó tôi hơi e ngại nhưng làm lâu tôi mới nhận ra nó là một thằng khát tiền như bao thằng thiếu tiền khác.Chỉ cần điều đó cũng đủ tôi và Huyền cộng tác với nhau một cách lâu dài và bền chặt.Bỗng dưng tôi nghĩ trong kinh doanh không nên đi ăn một mình nên kéo nó vào nhà vệ sinh khi nó đương ngồi ngáp cáp ngáp thứ 13:
 -Gì vậy mày,bị gay à? Hắn bực tức nói
 - Bố thằng bậy,nghe tao nói này..tao vừa phát hiện ra một mỏ vàng,cực lớn luôn.
Bình thản đưa tay lên vỗ vỗ cái miệng và ngáp nốt cái còn dang dở,nó nói:
-Sáng ngày ra chú lôi anh vào nhà vệ sinh chỉ để tán phét chuyện này à?.
- Ngu hết biết,không hiểu ý tao à..một thị trường sắp mở..rất tiềm năng...đảm bảo mày nhìn thấy cũng sẽ nghĩ như tao.
Như thoát khỏi cơn ngáp ngủ, mắt hắn sáng lên như hai đèn pha ô-tô:
-Thật không,chỗ nào vậy mày,..chỉ tao với..
- Nói lúc này không tiện nhỡ có ai đó nghe thấy thì có mà húp cám,mày có mang theo bạt không,đi cùng tao xuống ngay bây giờ
Ờ ..ờ..có..đi luôn cơ à..
- Ừm..tình thế bây giờ gấp gáp lắm rồi..anh em mình phải làm bí mật..không lỡ bị phát hiện đấy..
Nói rồi,chúng tôi sách ba- lô đựng đầy bạt xuống Ngọc Trục.Mặc dù Huyền chưa biết đó là khu vực nào nhưng tôi là người uy tín,ít khi lừa gạt ai bao giờ,nhất là trong những chuyện mang "tính chất nghiêm trọng" như thế này
- Sắp đến rồi đấy mày,nó ở kia kìa.tôi vừa nói vừa chỉ tay khi đang dần tiến đến cổng làng Ngọc Trục.Hai thằng đi chung một xe,nghe tôi nói vậy nó cố nhoài người ra phía trước để nhìn..
- Làng gì đây mày,tao chưa đến bao giờ..?
- Chú phải học anh nhiều..khu này ít thằng biết lắm..tuy hơi xa một chút nhưng mà rất tiềm năng đấy..dân trong này khá giàu..rất nhiều người biết đến FPT nhưng lại chẳng có hạ tầng mà bán,tao dám chắc là nó rất tiềm năng đấy.Đương nói có chuông điện thoại reo khiến tôi tạm dừng xe lại:
-A lô..vâng..đúng rồi ạ..anh muốn lắp ở khu vực nào nhỉ..Ngọc Trục..à khu vực này khoảng 1 tuần nữa bên em sẽ chính thức cấp tín hiệu,khi nào lắp được em sẽ alo cho anh được ko ạ..anh cho em xin tên của anh,hạ tầng có cái em sẽ chủ động gọi cho anh ngay..anh Khoa..rồi ạ..có gì em sẽ điện cho anh sớm..em chào anh nhé..Cúp máy..Ngoảnh sang nháy mắt với Huyền và cười một điệu cười sảng khoái khiến nó phát thèm.:
- Ơ ..sao đã có khách gọi cho mày rồi thế..?
- He..chú mày cứ vào trong làng là hiểu..
Phóng xe vào làng,tôi khéo léo chở nó đi một vòng và cảnh tượng mở ra trước mắt với các cột điện đã được "trang hoàng" bằng những chiếc bạt gắn số của tôi,những vị trí đắc địa đã có chủ và người chủ duy nhất đó lại là người ngồi trên xe với nó lúc này..
- Cái quái gì thế này chỉ có mỗi số của mày thôi sao..?  Sự choáng ngợp đang hiện ra trước mặt nó,sự thèm khát muốn " nhai" trọn thị trường này đang nhanh chóng hiện ra trong đầu nó.
-Ha ha..anh là người tiên phong mà chú.. Tôi cười lớn đáp lại.
-Thằng đểu..không bảo tao sớm..thế này có chết không cơ chứ..mày dừng lại..dừng lại cho tao treo cái..Tôi biết sự thèm muốn có phần của nó đã đạt đến tột đỉnh .Một kế hoạch nhanh chóng được vạch ra giữa hai thằng khát tiền.
- Mày treo bạt tao rải tờ rơi,buổi trưa hai đứa gặp nhau tại chợ,mà nhớ đừng có giật bạt của tao xuống đấy.
- Chú mày yên tâm anh không phải là con người bạc tình bạc nghĩa như vậy..he he..
Thống nhất xong tôi xuống xe cho nó phóng đi treo bạt,còn mình thì nhanh chóng lôi trong ba-lô đống tờ rơi hễ gặp ai cũng đưa ai tỏ vẻ quan tâm cũng đều nhiệt tình giới thiệu.Còn Huyền lại lặp lại những gì tôi đã làm ngày hôm qua nhưng tàn bạo hơn vì nó cảm thấy bị tổn thương khi chậm hơn tôi một bước nên phủ kín và dày hơn,treo lên cả những cột đã có bạt của tôi,may là chỗ đồng nghiệp thân thiết tôi không thấy tức giận vì chuyện đó.Hơn nữa thị trường tại đây thừa sức để cho hai chúng tôi chia phần.Hai thằng say sưa làm,quên hết mọi chuyện khác.
 Trời cũng đã trưa,hai thằng cũng đã thấm mệt,dù vậy công việc phía trước vẫn còn ngổn ngang.,nhiều điều cần phải làm nhanh trước khi những kẻ khác biết chuyện và nhúng mũi vào,đó là điều mà cả đứa tôi đều cảm thấy lo lắng.Hẹn gặp nhau tại chỗ như đã hứa ngồi trà đá,chúng tôi bắt đầu bàn về những kế hoạch sắp tới như những nhà hoạch định chính sách thực thụ:
- Vụ này bọn mình nhanh chân làm sớm chắc chắn sẽ thu về những hợp đồng rất béo bở đấy..Huyền vừa nói vừa cho tay lên trán gạt mồ hôi..
- Thế nên tụi mình cần phải nghiêm túc vạch ra kế hoạch để làm sao thâu tóm trọn chỗ này,tình hình giờ gấp gáp lắm rồi chắc chỉ khoảng một tuần nữa là có hạ tầng thôi.Tôi sốt sắng đáp lại.
-Thật á? sao mày biết?
- Nhìn các hộp cáp đầy đủ cả,giờ chắc là mấy ổng đang cập nhật trên hệ thống thôi mà 1 tuần liệu có đủ cho anh em mình làm thị trường không nhỉ?
Nghe xong câu này,nó trầm ngâm nghĩ ngợi,đưa tay xoa cằm như những cụ ông suy nghĩ nước cờ tiếp theo,ngúp thêm ngụm trà,hắng giọng xong hắn nói:
 - Mà lát nữa về cty ăn cơm hay ăn luôn đây hả mày..?
Tôi thật không thể tin nổi tại sao nó lại nói câu ấy trong lúc nước sôi lửa bỏng như này,dù sao nó không phải là kẻ ngốc và nó đủ thông minh để biết điều gì nên nói trong lúc này,xém chút nữa là tôi sặc nước lên tận mũi.
-Chú đùa anh đấy à,lo mà nghĩ kế sách không thì cạp đất mà ăn..
- Ha ha..gì mà nghiêm trọng thế mày..ờm..cái này đơn giản thôi,bọn mình treo bạt xong hết rồi,để tránh những kẻ khác nhúng mũi vào sâu hơn ta nên áp dụng kiểu làm thị trường của bên D2D,tức là gõ cửa từng nhà,khách nào đồng ý sử dụng dịch vụ mình xin đầy đủ thông tin,có hạ tầng cái là gọi lại liền.
   Tuy vừa thốt ra một câu không ăn nhập gì với hoàn cảnh nhưng quả thực đó là một kế sách hoàn toàn đúng và hợp lý trong lúc này khiến tôi cũng phải gật gù tán thành:
- À há..chú mày tính thế hóa lại hay,như vậy là nếu có kẻ nào khác mon men đến treo bạt thì tụi mình đã đi trước nó  một bước,và người dân ở đây cũng nhẵn mặt mình,nếu đăng ký thì họ chỉ gọi cho mình.Thật vẹn toàn thật cao tay.Tôi vừa nói vừa vỗ vào đùi đen đét..
- Huynh quá khen đệ thành thực không dám nhận.Hắn vừa nói vừa chắp tay kiểu đa tạ giống như mấy diễn phim phim Tầu,rồi cả hai cùng cười phá..
  Trên đường về cty ăn cơm,hai đứa chúng tôi vẫn liên tục thảo luận về cách thức làm thị trường sao cho hiệu quả,công tác chuẩn bị bước đầu như thế nào.Sở dĩ chúng tôi phải bàn bạc và lên kế hoạch hết sức cẩn thận vì sự thất bại trong vụ Trung Văn mở hạ tầng vẫn luôn dai dẳng trong mỗi người,ngôi làng nằm đối diện với Ngọc Trục ở bên kia sông,vào thời điểm có hạ tầng bán chúng tôi đã không hề biết gì cho đến khi nhận thông báo trên email,lúc đó dù có tức tốc phi xe xuống làm thị trường thì cũng đã quá trễ.Nhìn những đối thủ xuất ra hàng chục hợp đồng một ngày mà tôi cảm thấy đau xót vì sự chậm chạp của mình.Đúng là nắm bắt được thông tin có thể mang lại cho ta tài sản khổng lồ.
 Kế hoạch đã được thống nhất: mục tiêu trong vòng 1 tuần là phải gõ cửa bằng hết các gia đình trong thôn.Chúng tôi,hai kẻ khát tiền hào hứng bắt tay nhanh vào hành động
Một tuần oanh liệt:
Còn nhớ,khi những nhà truyền giáo tới những vùng đất xa xôi,hoang dại.họ mang trong mình tư tưởng của một người đi khai sáng tri thức,với sự nỗ lực nhiệt tình và một niềm tin mãnh liệt họ đã góp phần tạo ra sự thay đổi căn bản cho thế giới,và những thay đổi đó vẫn còn đến ngày nay . Hai đứa chúng tôi,với một trí tưởng tượng bay xa và một kiến thức lịch sử ít ỏi đã tự nhận mình giống như họ,quyết tâm đi "khai sáng" một vùng đất vẫn còn có rất nhiều cư dân bản địa chưa biết tới mạng FPT là gì,vẫn với những ý nghĩ bảo thủ rằng dùng Internet VNPT cũng ổn.Những giọt mồ hôi đã đổ xuống để tưới mát cho hạt mầm hy vọng,chúng tôi chăm chút nó một cách đều đặn,và không phụ lòng mong đợi,công sức bỏ ra đã mang lại thành quả,khách hàng đồng ý sẽ đăng ký dịch vụ ngày một nhiều lên,tập thông tin ngày một dày khiến chúng tôi rất đỗi vui mừng.Mặc dù nhiều lúc gặp phải sự phản đối rất mạnh mẽ của những người bảo thủ,duy ý chí,điều đó không khiến chúng tôi cảm thấy buồn lòng.Một câu cửa miệng mà chúng tôi luôn lẩm bẩm khi chưa tìm được khách hàng tiềm năng"Người này không muốn. OK..người tiếp theo..xin mời ".
 Và có những thời điểm chúng tôi phải hứng chịu những cơm mưa..mưa nặng hạt..mưa ngày càng nhiều...mưa sối sả..mưa làm cho lòng người không muốn ra ngoài đường...mưa làm dang dở bao công việc..những kế hoạc đã định ..nhưng mưa không làm ý chí trong hai người chúng tôi thôi chụt.Lòng quyết tâm,yêu thích trong công việc lấn át tất cả.
  Dù vậy,có chuyện chẳng lành xảy ra,nhanh hơn chúng tôi tưởng,những đối thủ khác đã bắt đầu đánh hơi thấy thị trường này và hơn cả sự điên cuồng,những kẻ ấy đã mang những tấm bạt khổng lồ treo ngay tại những ngã ba ngã tư,khúc cua,bạt quảng cáo đỏ chói với nội dung thổi phồng đập ngay vào mắt người đi đường khiến sự cạnh tranh trên mặt trận quảng cáo đang dần trở lên khốc liệt,"chiếc bánh ngọt" giờ đây buộc phải san sẻ cho những kẻ khác,chỉ mấy ngày kể từ khi tôi là người đầu tiên treo bạt lên,giờ đây mọi cột điện trong làng,không từ chỗ nào,đều chi chít quảng cáo lắp mạng.Ngay như tôi là nhân viên trong cty cũng cảm thấy choáng váng về sự cuồng loạn của các đối thủ.Điều đó thôi thúc chúng tôi phải quyết liệt hơn nữa trong khoản gõ cửa từng nhà,sự lo lắng về nguy cơ bị cướp mất thị trường đã thực sự hiện hữu nó như động lực tiếp thêm sức mạnh khiến hai thằng làm việc quên ăn quên nghỉ.Đúng là thương trường như chiến trường,luôn có những đối thủ rình rập,chờ cơ hội ta mất cảnh giác để giành lấy miếng ăn,luôn có những kẻ để đá ta ra khỏi "cuộc chơi".
  Động lực thôi thúc ngày càng lớn khiến hai thằng làm việc một cách rất chăm chỉ như những người biết lo lắng về áp lực công việc.Dù đã 12h trưa,người dân còn đang mải ăn cơm chúng tôi vẫn cố gắng đi thêm vài nhà nữa..rồi vài nhà nữa..thêm một chút nữa trước khi tạm nghỉ ăn trưa..
 Bữa nay quyết định không về cty,thay vì ăn cơm chúng tôi rủ nhau đi làm bát bún ốc,quả thực bún ốc ở Ngọc Trục rất ngon.ai đã từng đến đó hãy nên một lần thử.Bữa trưa xong,cảm giác buồn ngủ,mệt mỏi muốn tìm chỗ nào đó dựa lưng,nhưng ở chợ lại lắm người qua lại thật khó mà ngủ dễ dàng được.Và rồi,một ý kiến sáng tạo đã nảy ra,nó đi vào kí ức như một kỉ niệm không bao giờ quên.
Cách đó không xa,tại một trong ba con đường vào Ngọc Trục từ hường Bắc,có một nghĩa trang cây cối rậm rạp.Nhiều lần đi qua con đường này,tôi để ý có mấy chiếc ghế đá đặt tại trung tâm nghĩa trang nó thật thích hợp để cho những kẻ giống vẻ bụi đời như chúng tôi tá túc qua trưa.Buổi trưa nắng nôi,những cơn gió mát từ sông Nhuệ tràn vào hòa lẫn với mùi hương khói từ những ngôi mộ mới phúng viếng ban sáng khiến chúng tôi có cảm giác thư giãn đến lạ lùng..Tôi nằm cong cẳng ôm chiếc ghế đá ngủ lịm đi trong cơn mê,còn Huyền thì vắt chân nghe nhạc, một cảnh rất đỗi thân thương đó khiến ai đi qua cũng ngỡ rằng đó là hai kẻ bụi đời.
Ngày tiếp theo:
  Một lợi thế khiến chúng tôi đi trước những đồng nhiệp khác một bước đó là dám gõ cửa từng nhà.Trong thời gian làm theo phương pháp như vậy,chưa thấy ai làm theo cách này,điều này không phải là không có cơ sở vì khi tiếp xúc với khách hàng,nếu có người tới trước rồi,đa phần họ cũng sẽ nói ra...duy chỉ có một kẻ:
   Giờ đã  đã là 2h chiều,trời còn khá nắng,hai đứa vừa từ công ty tới,tranh thủ ghé vào quán chị Trang bán bánh rán làm mấy chiếc,vì cũng từng ăn mấy lần trước đó,lại gặp ai cũng nói về mạng FPT nên biết chị cũng có nhu cầu dùng mạng,chúng tôi đã thông tin của chị lưu vào danh sách. Đương ngồi vắt chân nhai bánh một cách ngon lành,bỗng Huyền lay mạnh tôi xém chút nữa thì mất tiền mà chẳng được miếng:
- Gì vậy mày..trời đánh tránh miếng ăn..Tôi bực tức nói.
Không thèm để ý đến sự tức giận của tôi,hắn chỉ tay về phía trước nói:
- Lão kia cũng làm ở chi nhánh mình đấy,hình như cũng đi gõ cửa như tụi mình...phen này nguy rồi mày ạ..
Lời nói khiến tôi giật mình
- Thật chứ,sao tao ko gặp bao giờ nhỉ?
- Thằng này bữa trước tao chạm mặt rồi..nó ở tầng trên..mày nhìn cái tướng nó xem,khoác ba-lô lại đi giày..đích thị là dân treo bạt FPT..không lẫn vào đâu được..
Chị Trang đang rán bánh,nghe chúng tôi bàn tán vậy cũng ngoái cổ nhìn theo:
- À..thằng này hôm qua chị cũng thấy nó tới đây,gửi xe ở chỗ quán bà bán chè ngồi chỗ kia..Ơ..đúng rồi..xe nó để kia kìa..Chị vừa nói vừa chỉ ra chiếc xe wave Tầu màu đỏ,chiếc xe nhìn khá tệ hại,chẳng hiểu nó giữ gìn kiểu gì mà yếm tả tơi,lủng lẳng như sắp đứt,cộng thêm cảnh nó khoác cái ba-lô rách tươm khiến chúng tôi có một lý do chính đáng để coi thường,khinh địch.Ngoạm nốt cái bánh còn dang dở,lấy giấy lau tay,tranh thủ lau thêm miệng,tôi bình thản đáp một cách trịch thượng:
 - Tao thấy cái tướng của nó đúng là một kẻ thất bại hoàn toàn..trong ngõ đó tụi mình đã "vét" hết cả rồi..kiểu gì nó cũng sẽ chán nản mà bỏ về trong tư thế cụp đuôi nếu như hắn còn sót bất kỳ cái đuôi nào..
Cả hai đứa chúng tôi cười phá lên với câu nhận xét như vậy..và rồi yên tâm ngồi tại quán thêm lúc nữa cho đỡ sóc bụng trước khi tiếp tục "chiến dịch càn quét".:

Sai lầm tệ hại từ một sơ suất nhỏ:
 Có một câu chuyện thú vị như thế này:
Nếu như coi Cô - lôm - bô là một người bán hàng,việc tìm ra Châu Mỹ là một thương vụ thành công.Sau thương vụ thành công,ông đã mắc phải một sai lầm lớn nhất trong sự nghiệp bán hàng của mình đó là không phục vụ khách hàng chu đáo.Dường như ông cho rằng cuộc hành trình đó xuất phát từ ý tưởng của riêng ông và chính ông là người mở ra cánh cửa cơ hội tuyệt vời này nên ông đáng được người đời biết ơn.Đối thủ của Colombus là Amerigo Vespucci đã giành lấy công lao to lớn này.Điều đó dẫn đến một sự thật là chúng ta có một "châu America" chứ không phải "châu Colombia" cũng chỉ bởi Colombus đã để mất khách hàng của mình.
 Sau một tuần làm thị trường,chúng tôi đã gom góp một số lượng rất lớn thông tin khách hàng có nhu cầu sử dụng dịch vụ,với niềm tin mãnh liệt rằng hạ tầng sẽ sớm mở..tôi không phải là kẻ đoán mò vì sau khi gọi cho bộ phận INF ( bộ phận mở rộng hạ tầng mới ) các anh nói rằng chỉ khoảng mấy ngày nữa sẽ có ngay thôi. Một tuần sau,kể từ khin"chiến dịch càn quét" xong vẫn chưa thấy mở cửa,thắc mắc tôi gọi lại bên kia xem sao và nhận được câu trả lời rằng đang chưa thống nhất được với bên Điện lực về cái chết tiệt gì đó tôi cũng không nhớ.Khá nản lòng,nhưng không biết làm sao,chúng tôi đành phải cố mà chờ đợi.
Một tháng sau: 
 Phi xe vội vàng về công ty,mướt mồ hôi chạy lên phòng cũng vừa kịp lúc Huyền đi ký hợp đồng về,nó đưa tôi danh sách khách hàng để liên lạc lại,rất nhanh chóng chúng tôi bắt tay vào làm nốt công việc cuối cùng

   -Alo..cho em hỏi đây có phải là số anh Phong không ạ?...Đầu dây bên kia trả lời,tôi tiếp tục nói:
  -Vâng,em gọi cho anh từ bên FPT,em có thể làm phiền anh chị một lát được không ạ...Hiện giờ bên em đã mở xong hạ tầng tại khu vực Ngọc Trục.Anh có ở nhà không..em qua làm hợp đồng?.
Khách hàng đã trả lời một câu khiến tôi hết sức choáng váng mà thốt lên rằng:
-Sao ạ..anh đăng ký dịch vụ rồi..hôm nay bên em mới có hạ tầng mà anh.
- Anh thấy bên FPT các em đứng ở ngoài chợ cả tuần nay,đợi các em lâu quá nên anh qua hỏi,họ nói là mấy hôm nữa có hạ tầng,rồi nài nỉ xin thông tin..anh cũng đành cho..sáng nay họ mang hợp đồng qua ký rồi..
Cúp máy,tôi và Huyền thắc mắc nhìn nhau..một cảm giác thực sự hoang mang.
- Mày đưa một nửa tao gọi cho . Huyền sốt ruột nói,tay vơ lấy một nữa tập thông tin.
Hai thằng đành tự an ủi rằng còn rất nhiều thông tin trong tay nên ko quá lo lắng,và như càng vỡ mộng.Số lượng khách hàng nói đã đăng ký rồi chiếm phần lớn danh sách.Tôi bực mình đập mạnh vào bàn:
- Cái quái gì thế này, thằng khốn nào dám nẫng tay trên của bọn mình vậy?
Sốt ruột vì chúng tôi gọi điện nói dài dòng..mất thời gian..vì đã gấp gáp lắm rồi,lại để phòng khác cướp mất khách hàng..chị trưởng phòng ra tận nơi đốc thúc:
- Các em phải gọi điện nhiệt tình lên..phải cho khách hàng thấy được cảm giác sốt sắng,vui mừng của mình,và phải giữ vững ý nghĩ rằng..khách hàng sẽ đăng ký luôn,chứ không phải dịp nào khác..không vòng vo..phải nhanh chân không mất hết khách hàng..
Cố gắng hết sức cũng chỉ vớt vát được dăm ba khách hàng,nó giống như kiếm một bàn để thua trong danh dự.
Xuất hợp đồng xong,giờ là lúc phải nhanh chân xuống kí,hơn nữa hạ tầng vừa mới mở,,các nhân viên khác cũng đã ồ ạt kéo xuống đông như quân Nguyên.Nếu không nhanh chân trong chúng tôi không biết còn điều gì xảy ra nữa:
Bây giờ mày ở cty gọi hết những khách hàng còn lại,tao mang hợp đồng xuống,có thêm khách hàng nào nữa mày mang xuống sau. Huyền sốt sắng nói với tôi như vậy
- Okie..tôi đáp lẹ rồi tiếp tục xem lại danh sách khách hàng,tiếp tục gọi trong niềm hy vọng nhỏ nhoi.
Khoảng 3 tiếng sau tôi cũng có mặt tại Ngọc Trục,ngày hôm đó thực sự là một ngày đáng nhớ tại vùng đất đó.Trên khắp các con đường làng,nhân viên FPT với màu áo vàng truyền thống nườm nượp đi lại phát tờ rơi, gõ cửa từng nhà.Tại những đầu làng,ngã ba chợ,các bàn demo đặt ra để có thể nhanh chóng đăng ký dịch vụ trực tiếp,cả chi nhánh ồ ạt đổ quân xuống.Cảnh tượng thị trường Trung Văn ngày xưa lặp lại,và tôi biết một thực tế rằng đại bộ phận khách hàng chỉ lọt vào tay một vài nhân viên mà thôi,vì thông thường khi mọi người ồ ạt kéo xuống,lúc đó cũng đã quá trễ rồi.

 Hai đứa cùng đèo nhau đi ký nốt khách hẹn vào buổi chiều,bỗng dưng gặp lại Cường,kẻ mà ngày trước hai đứa đã coi thường,ko thèm đếm xỉa tới đang ngồi gần cổng làng gọi điện cho khách hàng. Giờ đây,trong tay nó là cả một chập hợp đồng đang chờ ký,nó là kẻ đã giành lại hầu hết khách hàng từ phía chúng tôi.Giờ đây,chúng tôi đã ít nhiều hiểu ra vấn đề.
 Khi thời gian chờ đợi hạ tầng lâu hơn dự định,chúng tôi đã lơ đễnh,bỏ rơi khách hàng.Chúng tôi đã quá chủ quan mà quên đi một điều rằng trong kinh doanh luôn tồn tại yếu tố cạnh tranh,những đối thủ cứ kiên trì theo đuổi và muốn lấy lòng khách hàng của ta bằng tất cả khả năng của họ.Tại thị trường Trung Văn,đó là bài học về sự chậm trễ,còn Ngọc Trục đó bài học về hậu mãi,duy trì mối qua hệ thường xuyên với khách hàng.Thực sự đó cũng là cái giá phải trả cho việc coi thường,khinh địch.Và nó vẫn còn khắc sâu trong lòng tôi đến bây giờ,thật là một kết cục bi đát,dẫu sao trong nó cũng có những kỉ niệm rất đáng nhớ và không thể nào quên trọng quá trình làm việc tại FPT.
Đặng Tiểu Minh
 
Posts RSSComments RSSBack to top
Copyright © 2013 by Lắp mạng Internet FPT Lạng Sơn liên hệ-0988130686 ∙ Design by FPT Lạng Sơn.

Công ty Cổ Phần Viễn Thông FPT Trụ sở: Tầng 1, Tòa nhà FPT, phố Duy Tân, P.Dịch Vọng, Q.Cầu Giấy, TP Hà Nội Tel : (84-4) 7300 2222 Fax: (84-4) 7300 8889.
Chi nhánh tại Lạng Sơn : 322 bà triệu, P.Vĩnh Trại, TP Lạng Sơn